Tôi vừa đi qua Cầu Edmund Pettus ở Selma, Alabama, và cảm nhận sâu sắc về lịch sử nơi đây. Cây cầu này, nhuốm máu của những người đấu tranh dân quyền, là minh chứng cho lòng can đảm của Mục sư Tiến sĩ Martin Luther King Jr. và những người đã chiến đấu vì phẩm giá, bình đẳng và công lý. Nhân Ngày Martin Luther King Jr., tôi tự hỏi: Điều gì sẽ xảy ra nếu Tiến sĩ King có thể nhìn thấy khu South Side của Chicago ngày nay?
Khu South Side không phải là tàn tích của quá khứ. Đó là một cuộc khủng hoảng hiện tại, nơi tiếng súng vang vọng khắp các khu phố. Nghèo đói hiện hữu khắp nơi. Trường học thất bại trong việc giáo dục trẻ em. Gia đình tan vỡ không phải vì nạn phân biệt chủng tộc, mà vì sự thờ ơ, tình trạng thiếu cha và một nền văn hóa đề cao sự lệ thuộc hơn là tự do ý chí.
Tiến sĩ King mơ về một cộng đồng nơi tính cách chứ không phải màu da quyết định giá trị của chúng ta. Ông thường nói về Miền Đất Hứa, và những lời đó định nghĩa bài phát biểu cuối cùng của ông trước khi bị ám sát. Ông đã đấu tranh vì cơ hội, không phải vì sự ban phát. Ông đã dành nhiều thời gian ở Chicago vào những năm 1960.
Nhưng nếu ông bước đi trên những con đường này bây giờ, tôi tin rằng ông sẽ khóc than — không chỉ vì bạo lực và sự tàn phá, mà còn vì cách chúng ta đã lãng phí di sản của ông. Ông sẽ thấy phong trào Black Lives Matter nổi lên vào năm 2020 và thu được hàng tỷ đô la quyên góp. Các tập đoàn và người nổi tiếng đã thể hiện sự ‘tốt bụng’ của mình để được tha thứ.
Tuy nhiên, số tiền đó đã đi đâu? Không phải đến các trường học đang sụp đổ hay các chương trình đào tạo việc làm ở South Side. Không phải đến các chương trình cố vấn cho thanh thiếu niên có nguy cơ hoặc những nơi trú ẩn an toàn trên đường phố. Thay vào đó, nó làm giàu cho một số ít người, tài trợ cho những biệt thự trong các khu dân cư cao cấp, trong khi tầng lớp lao động da đen tiếp tục dẫm chân tại chỗ.
Đây là một ngành công nghiệp. Một cỗ máy kiếm lời từ nỗi đau, rao bán các khẩu hiệu và sự phẫn nộ trong khi bỏ qua các giải pháp thực tế — những giải pháp thường đơn giản nhưng đòi hỏi sự làm việc chăm chỉ và kiên trì. Tiến sĩ King đã không đấu tranh cho chủ nghĩa tích cực hay những ngôi nhà xa hoa được mua trên lưng của những người đang đau khổ. Ông đã đấu tranh cho sự tự lực, gia đình, đức tin và lời hứa của nước Mỹ rằng làm việc chăm chỉ có thể nâng đỡ bất cứ ai.
Tiến sĩ King sẽ coi đây là một sự phản bội. Ông sẽ nhắc nhở chúng ta rằng sự tiến bộ thực sự được đo bằng những cuộc đời được thay đổi. Ông sẽ lên án những kỳ vọng thấp hơn áp đặt lên cộng đồng người da đen.
Theo Fox News, Tiến sĩ King đã không chết để nước Mỹ hạ thấp kỳ vọng về cộng đồng da đen. Ông đã chết để chúng ta có thể vươn lên những kỳ vọng cao nhất — những tiêu chuẩn tương tự mà tất cả người Mỹ đều phải tuân theo. South Side không cần một khẩu hiệu khác hay nhiều chính trị rỗng tuếch hơn. Nó cần một thứ trên hết: sự phát triển. Nó cần sự phát triển của giới trẻ thành những công dân mạnh mẽ với khả năng nắm bắt cơ hội. Trên hết, nó cần sự phục hồi của thiện chí để đảo ngược hơn 60 năm ác ý đã phá hủy quá nhiều cộng đồng.


























