Vào ngày 27 tháng 11 năm 1095, Giáo hoàng Urban II đã có một bài diễn thuyết lịch sử tại Hội nghị Clermont, Pháp, kêu gọi toàn thể tín đồ Công giáo ở châu Âu tham gia một cuộc chiến chống lại người Hồi giáo để giành lại Đất Thánh. Lời hiệu triệu “Deus vult!” (Chúa muốn vậy!) đã châm ngòi cho Cuộc Thập Tự Chinh đầu tiên, đánh dấu một bước ngoặt quan trọng trong lịch sử Trung Cổ.
Giáo hoàng Urban II, người từng là đệ tử của Giáo hoàng Gregory VII, tập trung vào cải cách nội bộ Giáo hội và củng cố quyền lực của Giáo hoàng. Khi Đế quốc Byzantine cầu cứu sự giúp đỡ trước mối đe dọa từ người Thổ Seljuk, Urban II đã nhìn thấy cơ hội để thống nhất châu Âu dưới sự lãnh đạo của mình và giành lại Jerusalem, nơi hành hương linh thiêng của người Thiên Chúa giáo.
Trong bài diễn thuyết của mình, Giáo hoàng Urban II đã mô tả những hành động tàn bạo của người Hồi giáo đối với các tín đồ Thiên Chúa giáo và hứa hẹn tha thứ mọi tội lỗi cho những ai hy sinh vì Chúa. Lời kêu gọi này đã thu hút sự hưởng ứng của khoảng 60.000 đến 100.000 người, bao gồm cả các hiệp sĩ, quý tộc mong muốn giành đất đai và tài sản, cùng với những người dân thường. Cuộc Thập Tự Chinh ban đầu gặp nhiều khó khăn do thiếu kinh nghiệm và kỷ luật, nhưng cuối cùng đã giành chiến thắng.
Giáo hoàng Urban II qua đời vào năm 1099, trước khi tin tức về chiến thắng tại Jerusalem đến châu Âu. Cuộc Thập Tự Chinh do ông khởi xướng là chiến dịch đầu tiên trong số bảy cuộc chiến quân sự kéo dài hai thế kỷ, với những hệ lụy sâu sắc vẫn còn ảnh hưởng đến ngày nay. Theo History.com, Giáo hoàng Urban II đã được phong chân phước vào năm 1881.
































